Thú vui nhiếp ảnh thơ văn
Sẻ chia cùng bạn tri âm khắp miền.

đào anh dũng




Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện thật ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện thật ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

19 tháng 6, 2014

Một Mẩu Chuyện Đời - Truyện thật ngắn đào anh dũng



Hồi tôi còn ở quê nhà, mỗi lần thấy tôi buồn vì những đụng chạm đắng cay với đời, cha tôi luôn an ủi, dạy tôi qua hai câu lục bát mộc mạc:
Cuộc đời như tấm gương soi
Ta cười, ta khóc nó noi theo liền.
Qua Mỹ, tôi học được thêm một câu cách ngôn để đối phó với những long đong buổi đầu. Nhớ hai câu thơ của cha, tôi chép nó thành hai câu văn vần như sau:
Khi đời cho trái chanh chua
Thêm đường pha uống, ta xua nỗi buồn.(*)

Lời dạy của cha và câu phương châm này đã giúp tôi vượt qua nhiều khó khăn nơi xứ người. Vì thế, tôi thường dùng ý tưởng ấy để khuyên lơn, giúp bạn bè của tôi lên tinh thần mỗi khi họ gặp những chuyện buồn lòng... Cho đến hôm kia, một người bạn hỏi ngược lại tôi trên điện thoại, “Nếu không có đường thì ta làm sao đây?”
Tôi cảm thấy hụt hẫng, thầm nghĩ đến nhóm từ ngữ mới “bótay.com” thời nay thiên hạ thường dùng trên mạng và tôi tự hỏi, “Không lẽ bạn bi quan đến thế sao? Hay là bạn bị bệnh trầm cảm?” Tôi lặng thinh, không biết nói gì để an ủi bạn đến khi nghe bạn cười thật to và nói trong máy:
“Nghĩ xa xôi rồi đó, phải không bạn hiền? Nếu không có đường thì ta pha chanh với nước lã, không tốn một xu nào mà lại được thưởng thức nước uống có mùi vị thơm ngon của chanh. Phải không nào?”
Tôi lại cảm thấy hụt hẫng vì bạn đã nói trúng tim đen của mình. Tôi cười thật giòn, trả lời bạn, “Trúng phóc! Hay quá, vậy mà tui nghĩ không ra chứ!”, trong lòng khoan khoái vì bạn mình vẫn còn biết cười với tấm gương soi đời.
Ở đời, lắm khi cái “tha” là thầy của “ta”.


đàoanhdũng
đầu hè 2014

* When life gives you lemons, make lemonade.


Hân hạnh đón nhận những lời bình luận dễ thương của bạn.

2 tháng 6, 2014

Cũng Một Tiếng Mùa Xuân

đàoanhdũng


Năm nay thời tiết Bắc Mỹ thay đổi khác thường, mới đến giữa tháng ba mà tuyết đã tan hết rồi. Cuối tuần qua nhiều người ra đường đã mặc quần sọt, vậy mà sáng nay tuyết lại lất phất rơi khi ông đưa bà đi chợ Việt Nam. Về đến nhà, bà dọn ra bàn một chén chè trôi nước và pha cho ông một tách trà xanh, xong bà mới lui cui soạn sành các gói thức ăn vừa mua. Ông lật tờ báo “chợ”, đọc tin tức, bỗng nói lớn tiếng:
“Trời đất!”
Bà ngạc nhiên hỏi:
“Chuyện gì vậy ông?”
“Cái ông nhà báo này ngang nhiên dịch Arab Spring thành Mùa Xuân Ả Rập!”
“Vậy hả, vậy mà tôi tưởng chuyện gì quan trọng!”
Bà trả lời, cười mỉm. Ông lờ đi, nói tiếp:
“Hôm kia anh ba nói ảnh nghe trên đài truyền hình bên Việt Nam đọc tin tức về Mùa Xuân Ả Rập ảnh muốn lấy chiếc dép chọi cái ti-vi cho hả giận. Ảnh rủa, cái bọn ngu dốt!  Tui nói, không đâu, không phải vậy đâu, người ta dùng chữ Mùa Xuân là vì Nổi Dậy rất là nhạy cảm bên đó. Còn chú năm thì nói trên Internet có nơi giải thích rằng đó là cuộc cách mạng ở các xứ Ả Rập xảy ra vào mùa Xuân năm ngoái, mùa Xuân tươi sáng tương phản với với mùa Đông đen tối; nếu vậy thì phải nói cuộc Cách mạng Mùa Xuân Ả Rập mới đúng. Bà thấy sao?”
Bà vừa mở cửa tủ lạnh cất gói rau sống vừa trả lời lấy có:
“Ối, hơi đâu mà mình lo chuyện thiên hạ! Mình lo là lo dầu xăng, đồ ăn lên giá không biết tiền hưu trí có đủ chi dùng trong nhà không đây!”
Ông quay hẳn người về phía bà, nói giọng khá lớn tiếng hơn bình thường:
“Bà ... bà nói vậy nghe sao đặng! Còn cái ông nhà báo này không rành chữ nghĩa hay là ổng cố tình hùa theo bên đó? Bà với tui qua đây, lớn tuổi rồi, tiếng tây tiếng u ù ù cạt cạt mà mình còn biết ngoài mùa Xuân chữ spring còn có nghĩa là gì, huống chi ...”
Ông chưa dứt lời, bỗng có hai bàn tay quen thuộc bóp nhẹ trên vai.
“Thôi ông, mình già rồi, thế sự mình thấy đó, nghe đó rồi buông đi mà vui sống với con, với cháu, với anh chị em, bạn bè. Nghĩ tới làm gì rồi lên máu. Tui nói bậy, rủi mình bị đứt mạch máu nằm đó thì khổ tấm thân ...”
Ông vói tay ra sau, nắm tay bà, lòng lắng dịu, nhận ra cái ấm áp của đôi bàn tay ấy. Ông thầm cảm ơn Trời Phật đã ban cho ông mùa Xuân ở cuối cuộc đời nhưng ông biết con quốc trong lòng của ông ngày ngày vẫn còn kêu tiếng quốc quốc ...
Ngoài kia, tuyết không còn rơi, nắng đã lên. Năm nay chắc Xuân đến sớm.

đàoanhdũng


Hân hạnh đón nhận những lời bình luận dễ thương của bạn.

6 tháng 5, 2014

Mong Chờ - truyện thật ngắn đàoanhdũng



Cha mất sớm, mẹ ở vậy nuôi năm đứa con, hai gái, ba trai. Sau 1975, thời buổi khó khăn, bốn đứa vượt biên, lưu lạc xứ người, một đứa tình nguyện ở lại hủ hỉ với mẹ, chăm sóc mồ mả Tổ Tiên.

Từ khi nhà nước mở cửa, bốn đứa lần lượt trở về thăm mẹ, đôi ba năm một lần. Thằng tư là đứa thường về nhứt, hầu như mỗi năm. Nói nào ngay, khi ấy bà sui còn sống, vợ chồng thằng tư về thăm cả đôi bên, hiếu thảo trọn tình.

                        Ảnh: Trần Nguyên Lực


Bà sui mãn phần hơn sáu năm nay. Từ đó, thằng tư không về nữa. Ba đứa kia vẫn đôi ba năm về một lần nhưng sao mẹ cứ ngóng, cứ trông ...


đàoanhdũng
cuối Đông 2014





Hân hạnh đón nhận những lời bình luận dễ thương của bạn.

5 tháng 5, 2014

Welcome Home - truyện thật ngắn - đào anh dũng



Làm việc chung nhóm với chị Min Xiao hơn sáu năm nay nhưng tôi ít khi giao thiệp với chị ngoài lãnh vực chuyên môn. Đó không phải vì tôi kỳ thị người Trung hoa mà vì chị có tinh thần “Đại Hán” khá cao, đôi khi hơi lố bịch. Ví dụ như trong hai lần thế vận hội vừa qua, mỗi khi có bạn đồng sự bàn đến các cuộc thi đua chị hết lời ca tụng các lực sĩ Trung hoa, bất chấp sự khó chịu của người nghe. 


Mới đây, sau khi được vào quốc tịch Hoa kỳ chị lấy một tháng phép, về thăm quê lần thứ nhất sau hơn mười năm xa xứ.


Trở lại làm việc, khi nghỉ giải lao hay ăn trưa chị thường ngồi tư lự một mình, khác với bản tánh hay “xả dao xả búa” của chị lúc trước. Hôm ấy, tôi xin phép ngồi chung bàn ăn trưa với chị. Chị cười mỉm, đưa tay mời tôi nhưng không dấu được chút miễn cưỡng.


Khi tôi xã giao hỏi chị về chuyến thăm quê vừa qua chị thao thao nói về sự phát triển của Trung hoa làm tôi nghĩ mình đã lầm lẫn hỏi chuyện. Nhưng sau đó chị lại bùi ngùi tâm sự rằng, chắc lâu lắm chị mới trở về Trung hoa lần nữa. Chị nói:

“Sự nao nức về quê không còn vì những thay đổi làm tôi có cảm giác lạc lõng giữa chính quê hương của mình.”

Tôi an ủi:

“Nhưng dù sao cũng là quê hương mà chị!”  



Chị chua chát đáp:

“Anh biết không, khi xét hộ chiếu của tôi, họ hạch hỏi đủ điều, tôi phải cho tip mới qua cái ải đó!”

Thấy chị dùng chữ tip tôi cười.

“À, nhẩm xà!”

Chị tròn xoe đôi mắt.

“Sao anh biết?”

Tôi lại cười, không biết nói sao để khỏi mất lòng người bạn đồng sự.

Chị nói tiếp:

“Xót xa thay, khi tôi về đến Chicago ông nhân viên sở Di trú người Mỹ nói ‘Welcome home!’ khi trao sổ hộ chiếu lại cho tôi.”


Tôi mỉm cười, trả lời chị Min, “Welcome home!”




đàoanhdũng

Hân hạnh đón nhận những lời bình luận dễ thương của bạn.

4 tháng 4, 2014

Tóc mai sợi trắng sợi đen - truyện thật ngắn - đàoanhdũng

Tạp chí Thư Quán Bản Thảo, số 59, tháng 3/2014
đàoanhdũng



Chị không phải là người ưa nghe lén chuyện thiên hạ, nhưng trưa hôm ấy chị có hẹn với một người bạn ở quán cà-phê Vườn Trầu, ngồi gần một bàn của hai bà khách chắc lâu ngày mới gặp lại nhau, trò chuyện hơi “vô tư”, nên bất đắc dĩ chị phải nghe mà thôi.
Hai bà khách ấy đã trọng tuổi, độ khoảng sáu mươi mấy gì đó, dáng không được cao ráo lắm, hơi phốp pháp, người mặc áo xanh, kẻ áo vàng. Áo xanh đội tóc giả màu nâu sậm nhìn biết liền; còn áo vàng chắc chưa kịp nhuộm nên chân tóc lòi ra màu trắng. Theo câu chuyện trò của họ, chị biết được áo xanh là Việt kiều về thăm nhà lần đầu tiên, gặp lại bạn học cũ là áo vàng, rồi hai bà kéo nhau ra quán nhâm nhi tách cà-phê, hàn huyên cho thỏa thích.  Hỏi thăm, kể chuyện cho nhau nghe từ cuộc sống hôm nay trở về ngày xưa, thời trung học, thời bay bướm, bồ bịch ... áo xanh chồng con đùm đề, áo vàng lận đận, lỡ duyên mấy lần, nên còn “ở vậy.”
“Ê, năm ngoái ảnh từ bên Úc dìa tìm tao đó nhen mậy!”
Tình cũ không rủ cũng tới hén! Bà xã ảnh ở đâu mà thả ảnh về tự do vậy?”
“Ảnh nói chết được hai năm rồi! Ung thư ngực.”
“Đừng có nhẹ dạ nhen mậy! Mấy tay đẹp trai như ảnh khó tin lắm.”
“Ối trời ơi! Đẹp trai hồi nào chứ bây giờ ốm nhom, ốm nhách, tóc bạc lợp, da nhăn như trái táo tàu... Thấy phát ớn!”
“Hứ! Chứ mầy còn xuân sắc lắm à? Ảnh muốn nối lại tình xưa hả?”
“Hình như vậy ... vì ảnh ngồi nói chuyện dai nhách, khoe nhà, khoe cửa, con cái sống riêng hết, tiền hưu một tháng mấy ngàn đô. Làm như tao ham lắm!”
“Rồi ảnh có liên lạc với mầy không?”
“Ừ, nghĩ cũng lạ. Thằng chả xin số điện thoại, hẹn này hứa nọ mà sao im re luôn. Biệt tăm từ hôm ấy.”

Nghe đến đó bỗng có ai vỗ vai làm chị giật mình. Thì ra người bạn đã đến mà chị không hay vì mải mê nghe chuyện thiên hạ, quên luôn tách cà-phê không còn nhả khói ...

đàoanhdũng
11/2013

Hân hạnh đón nhận những lời bình luận dễ thương của bạn.